Tán Cô Giáo | Rose Blue – Chapter 59 – MuaBuonFA – 2019

0
250
Tán Cô Giáo | Rose Blue – Chapter 59 – MuaBuonFA – 2019
5 (7) vote[s]

E: Thôi nín đi em, bây giờ anh chả biết làm sao luôn á, để mẹ anh coi như thế nào
N: Em quên mất là từ đó giờ chị không có làm lao động việc nhà nhiều như 2 ngày hôm nay, nên em nghĩ đây cũng là lý do mà chị bị đó anh
E: Vậy là từ đó giờ 2 chị em của em không làm việc nhà gì nhiều luôn à
N: Dạ không anh, tại nhà có 2 người giúp việc nên họ làm hết rồi
E: À
N: Với lại ba em cấm không cho 3 mẹ con em đụng vào công việc nhà, chỉ để người giúp việc làm thôi
E: Um, giờ không biết sao nữa, ba mẹ em mà biết chị như thế này ở nhà anh chắc anh không còn mặt mũi nào luôn ấy
N: Để chị đỡ chút là em chở chị về, không sao đâu anh
E: Có được không
N: Quan trọng là ở chị á
E: Là sao anh không hiểu em
N: Chị phải cố gắng tỏ ra bình thường khi về tới nhà, về tới nhà ba mẹ thấy yên ổn thì không sao rồi sau đó lên phòng tính tiếp ạ
E: Khổ quá vậy, mà bị thế này mất bao lâu em
N: Tùy à anh, chị thì 2-3 tiếng gì ấy
E: Ok em, từ giờ mà thêm 2-3 tiếng nữa anh cho luôn là 8h tối để chị khỏe rồi em chở chị về giúp anh nhé
N: Dạ anh
E: Xin lỗi 2 chị em nhé, vì anh mà liên lụy đến 2 người
N: Không sao đâu anh

Một lát sau thì mẹ em đi xuống rồi tới hỏi Ngọc:

Me: Con sao rồi, sao bất cẩn vậy con gái
N: Dạ con không sao ạ
Me: Con lấy thuốc bôi vào chưa, bôi vào cho đỡ nha con
N: Dạ cô, con bôi xong rồi ạ
E: H sao rồi mẹ
Me: Mẹ lau người cho sạch sẽ thoáng khí rồi, cho nó nằm thoáng
E: Dạ, con lên được không mẹ
Me: Lên đi…

Em, Ngọc và Quân lên, lên tới phòng thì chị đang nằm trên giường em, khuôn mặt 2 bên gò má khá là đỏ, em ngồi xuống nắm lấy tay chị, Ngọc thì ngồi đối diện em… Chị thì ngủ rồi, em ngồi được chút xíu thì em đặt tay thẳng với người của chị rồi em đi ra cửa sổ:

E: Anh quen chị em cũng đã rất lâu rồi….nhưng chị của em không nói gì với anh tình trạng này của chị cả
….
E: Trong suốt quãng thời gian qua, anh không biết là ông trời có muốn anh và chị của em đến với nhau hay không nhưng đã có rất nhiều biến cố xảy ra,
….
E: Chẳng lẽ để yêu một người và để được hạnh phúc nó khó khăn đến vậy sao,
….
E: Anh tự nhận xét bản thân anh cũng chả bằng ai, nhưng anh hiểu được là cuộc đời này anh cũng sẽ chỉ có yêu mỗi chị của em thôi,
….
E: Tại sao em và chị em lại mắc phải bệnh này chứ, H là một người tốt, là một cô gái mà anh thấy có lẽ đối với anh nếu đi suốt quãng đời còn lại cũng chẳng ai như H cả
….
E: Bây giờ nhìn chị em thế này anh thật là xót nhưng không biết phải làm thế nào nữa

Thằng Quân tới vỗ vai em:

Q: Thôi…con người ai cũng có số phận cả, đừng than trách làm gì nữa, cứ để chuyện gì đến nó sẽ đến thôi, đừng miễn cưỡng làm chi cả
E: …. ừmmmmmmm….
Q: Mày đến được với Chị tao nghĩ cũng là số phận 2 người còn thiếu ở kiếp trước mà thôi, nhưng trong thời gian này hãy trân trọng điều đấy đi Đ
E: Trong số 5 thằng bạn thân thì 2 thằng bây là thân tao nhất, nhưng có những cái mày không hiểu được đâu
Q: Tao hiểu mà, nhưng mày phải chấp nhận thôi
E: …

Em nghe được tiếng khóc của Ngọc:

E: Mày và Ngọc xuống dưới đi để tao trên đây với chị

Quân và Ngọc xuống còn lại không gian em và chị, em ngồi ghế và nhìn chị, lúc đó tâm trí em suy nghĩ đủ thứ cả

E: Thôi nín đi em, bây giờ anh chả biết làm sao luôn á, để mẹ anh coi như thế nào
N: Em quên mất là từ đó giờ chị không có làm lao động việc nhà nhiều như 2 ngày hôm nay, nên em nghĩ đây cũng là lý do mà chị bị đó anh
E: Vậy là từ đó giờ 2 chị em của em không làm việc nhà gì nhiều luôn à
N: Dạ không anh, tại nhà có 2 người giúp việc nên họ làm hết rồi
E: À
N: Với lại ba em cấm không cho 3 mẹ con em đụng vào công việc nhà, chỉ để người giúp việc làm thôi
E: Um, giờ không biết sao nữa, ba mẹ em mà biết chị như thế này ở nhà anh chắc anh không còn mặt mũi nào luôn ấy
N: Để chị đỡ chút là em chở chị về, không sao đâu anh
E: Có được không
N: Quan trọng là ở chị á
E: Là sao anh không hiểu em
N: Chị phải cố gắng tỏ ra bình thường khi về tới nhà, về tới nhà ba mẹ thấy yên ổn thì không sao rồi sau đó lên phòng tính tiếp ạ
E: Khổ quá vậy, mà bị thế này mất bao lâu em
N: Tùy à anh, chị thì 2-3 tiếng gì ấy
E: Ok em, từ giờ mà thêm 2-3 tiếng nữa anh cho luôn là 8h tối để chị khỏe rồi em chở chị về giúp anh nhé
N: Dạ anh
E: Xin lỗi 2 chị em nhé, vì anh mà liên lụy đến 2 người
N: Không sao đâu anh

Một lát sau thì mẹ em đi xuống rồi tới hỏi Ngọc:

Me: Con sao rồi, sao bất cẩn vậy con gái
N: Dạ con không sao ạ
Me: Con lấy thuốc bôi vào chưa, bôi vào cho đỡ nha con
N: Dạ cô, con bôi xong rồi ạ
E: H sao rồi mẹ
Me: Mẹ lau người cho sạch sẽ thoáng khí rồi, cho nó nằm thoáng
E: Dạ, con lên được không mẹ
Me: Lên đi…

Em, Ngọc và Quân lên, lên tới phòng thì chị đang nằm trên giường em, khuôn mặt 2 bên gò má khá là đỏ, em ngồi xuống nắm lấy tay chị, Ngọc thì ngồi đối diện em… Chị thì ngủ rồi, em ngồi được chút xíu thì em đặt tay thẳng với người của chị rồi em đi ra cửa sổ:

E: Anh quen chị em cũng đã rất lâu rồi….nhưng chị của em không nói gì với anh tình trạng này của chị cả
….
E: Trong suốt quãng thời gian qua, anh không biết là ông trời có muốn anh và chị của em đến với nhau hay không nhưng đã có rất nhiều biến cố xảy ra,
….
E: Chẳng lẽ để yêu một người và để được hạnh phúc nó khó khăn đến vậy sao,
….
E: Anh tự nhận xét bản thân anh cũng chả bằng ai, nhưng anh hiểu được là cuộc đời này anh cũng sẽ chỉ có yêu mỗi chị của em thôi,
….
E: Tại sao em và chị em lại mắc phải bệnh này chứ, H là một người tốt, là một cô gái mà anh thấy có lẽ đối với anh nếu đi suốt quãng đời còn lại cũng chẳng ai như H cả
….
E: Bây giờ nhìn chị em thế này anh thật là xót nhưng không biết phải làm thế nào nữa

Thằng Quân tới vỗ vai em:

Q: Thôi…con người ai cũng có số phận cả, đừng than trách làm gì nữa, cứ để chuyện gì đến nó sẽ đến thôi, đừng miễn cưỡng làm chi cả
E: …. ừmmmmmmm….
Q: Mày đến được với Chị tao nghĩ cũng là số phận 2 người còn thiếu ở kiếp trước mà thôi, nhưng trong thời gian này hãy trân trọng điều đấy đi Đ
E: Trong số 5 thằng bạn thân thì 2 thằng bây là thân tao nhất, nhưng có những cái mày không hiểu được đâu
Q: Tao hiểu mà, nhưng mày phải chấp nhận thôi
E: …

Em nghe được tiếng khóc của Ngọc:

E: Mày và Ngọc xuống dưới đi để tao trên đây với chị

Quân và Ngọc xuống còn lại không gian em và chị, em ngồi ghế và nhìn chị, lúc đó tâm trí em suy nghĩ đủ thứ cả

Em lại chỗ chị ngồi xuống và nắm tay chị sau đó hôn lên tay chị và nhìn chị, khuôn mặt dễ thương, môi mỏng , mũi cao, đôi mắt có cặp lông mi cong rất là đẹp.

Em đứng lên và suy nghĩ về tương lại em và chị, nếu nói mà để che dấu sự thật thì cũng không phải mà thật ra thì thời gian cũng chẳng có nhiều, lúc này em có cảm giác lạnh xương sống vì nghĩ đến viễn cảnh đó. Sức ép, nỗi buồn,nỗi đau và cay đắng hơn là nỗi nhớ, thay vì vẫn được nhìn thấy em nhưng anh vẫn chỉ nhìn em thông qua bức ảnh mà thôi…..

Đến 7h thì chị dậy, em gục trên giường vì quá mệt:

C: Anh ơi
E: Ủa em dậy lúc nào vậy
C: Em mới dậy á anh
E: Em thấy trong người sao rồi, nói anh nghe coi nào
C: Dạ bình thường ạ

Lúc đấy em đã khóc các bác ạ, nhìn chị như thế em thật là xót xa luôn

C: Ủa sao anh khóc vậy
E: À anh thấy em dậy là anh vui nên anh khóc đó em
C: Trời, em ngủ gần 7h tối rồi ah
E: Dạ, em đói à
C: Em chưa có nấu cơm phụ mẹ để ba anh về anh nữa
E: Mẹ nấu rồi em
C: Vậy đê em xuống phụ mẹ
E: Thôi em cứ nằm yên đây đi, không có việc gì phải xuống cả em
C: Vậy có kỳ quá không anh
E: Có gì đâu mà kỳ em, anh nói mẹ rồi, không có gì đâu
C: Không được, em qua nhà anh mà cứ thế này là không được

Chị bật dậy đi xuống dưới nhà tỉnh queo luôn , thật là khó hiểu các bác ạ. Không giống như 1 người đang bị bệnh vậy đó. Em đi theo chị xuống dưới:

N: Ủa chị dậy rồi à
C: Ừ em, để chị phụ mẹ anh Đ ăn cơm nước xong rồi về nè em
N: Dạ

Chị vẫn vào làm mà mẹ ngăn không được luôn, đành để chị làm những việc nhẹ mà em vẫn nhìn và phụ chị, rốt cục cũng xong, sau đó dọn lên cả nhà cùng ăn. Em lôi thằng Quân ra ngoài :

E: Mày nhớ hồi chiều tao kêu gì mày không
Q: Nhớ rồi, thôi vào ăn đi

Thế là vào ăn cả gia đình nhưng mẹ em thì quan tâm chị khá nhiều, hỏi chi như thế nào, cảm thấy ra sao v.v… Thực sự em cũng rất quan tâm coi chị như thê nào chứ thật sự là rất khó hiểu luôn.

E: Mẹ ơi, ăn xong lát Quân chở con về phòng mai con đi làm nha mẹ
Me: Tay chân thế này mà làm gì
E: Con chỉ bó 1 tay còn 1 tay vẫn làm việc được mà mẹ
Me: Thôi, ở nhà đi, xin nghỉ vài hôm rồi đi làm lại con
E: Con hết phép rồi
Ba: Con như thế mẹ con lo lắm đấy

Em nhìn sang chị thì em ra hiệu cho chị, rồi em nhìn thấy thằng Quân em nhìn xuống dưới và đạp chân nó.

“Aaaaaaaaaaa…..”

E: Mày bị sao vậy Quân
Q: Mày đạp chân tao
E: Ai đạp chân mày làm gì
Q: À tao nhớ rồi, à cô ơi, lát cô cứ để Đ về đi ạ, con quản nó cho ạ
Me: Trước giờ con và Toàn vẫn vậy mà giờ tay nó thế này
Q: Con hứa không có chuyện gì xảy ra nữa đâu ạ
E: Không sao đâu mẹ, con không đi làm thì lấy gì tiền hàng tháng con gửi mẹ
Q: Cô cứ yên tâm đi ạ, không có sao đâu cô
Me: Ba nó thấy thế nào
Ba: Thôi thì nó lớn rồi nó tự quyết định đi, chứ ba mẹ chỉ muốn con bình an và may mắn thôi chứ không phải như thế này đâu
E: Dạ con biết rồi ạ
Me: 2 tuần về nhà một lần, đồng ý thì đi, còn không thì ở lại
E: Rồi ok mẹ, 2 tuần 1 lần

Rồi cũng xong, ăn xong thì em kêu Ngọc chở chị về:

E: Ngọc, em chở chị về đi, để đấy mẹ anh với thằng Quân dọn được rồi
C: Thôi để em dọn xong rồi về luôn
Ba: Thôi con gái, con cứ về đi để đấy Mẹ Đ dọn cho
Me: Không sao đâu con, 2 đứa cứ về đi
C: Dạ vậy con xin phép ạ

Em đưa chị ra cổng và dặn Ngọc:

E: Ngọc này, em đi đường cẩn thận nhé, về tới nhà 2 chị em gọi anh
N: Dạ anh
E: Em về cẩn thận nhé
C: Dạ, anh cũng vậy nha anh, em về trước nha anh
E: Ok em, 2 chị em đi cẩn thận

Em đưa Ngọc và Chị về thì em vào trong nhà đã thấy thằng Quân đang ngồi ăn trái cây, em đá nó một cái:

E: Mày rửa chén xong chưa mà ra đây ngồi ăn
Q: Mày làm bạn thân tao hơi bị lâu rồi đấy
E: Rồi sao, mày rửa xong chưa
Q: Rồi, mày vào xem đi
E: Mày đi vào đây với tao

Em lôi nó vào trong bếp, em kêu nó:

E: Mày chỉ giúp tao những cái chén mày rửa cái
Q: Này…này….này… đó mấy cái đó đó
E: Rồi đưa đây tao ngửi
Q: Cái qq gì vậy
….
E: Còn 2 cái chén còn mùi, rửa lại
Q: Cái đệt, ở đâu ra cái vụ này vậy
E: Nhà tao, lẹ đi rồi chở tao về
Q: Mịa, đang ăn ngon
E: Lẹ đi rồi ăn
Q: Ok
E: Xong rồi mày tranh thủ nhé, tao lên chuẩn bị đồ
Q: Ok đi đi

Em lên phòng thì thật chất ra em có gì đâu mà dọn, em lên chỉ là sắp xếp lại gối chăn và đóng cửa sổ lại, trả lại không gian như thường ngày của nó là một căn phòng màu đen và có đèn led chiếu sáng….

E: Xong chưa

Em nhìn thấy nó đang lục tủ lạnh em

E: Cái con dog này….

Em đá nó thêm 1 cái nữa

E: Mày làm gì đó
Q: Coi coi còn gì ăn không
E: Ăn đạp này ăn không, suốt ngày ăn, chở tao về

Ba mẹ em từ trên phòng đi xuống:

Me: Đi cẩn thận nhé 2 đứa
Q: Dạ cô, chú con về ạ
E: Con đi đây ba mẹ, ba mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe nhé, có gì gọi con
Me: Ừ

Mẹ em đưa em ra cổng rồi em ôm mẹ em một sau đó hôn mẹ em rồi em mới về phòng. Khi về tới phòng thì thấy Quỳnh đang làm gì ngay chỗ đồng hồ nước:

E: Em làm gì vẫy Quỳnh
Quỳnh: Ủa anh về rồi à, tay anh băng bó à
E: Ừ em
Quỳnh: Em đang xem và mở nước đồng nai á anh, cúp nước nông thôn rồi
E: Quân mày còn đứng đó làm gì, giúp đi ông
Q: Ờ để anh mở cho, đâu van nào

Thì bỗng em có cuộc gọi từ chị:

E: Em về nhà chưa
C: Dạ rồi anh, anh về chưa
E: Anh về tới nơi rồi nè hi
C: Ba mẹ có nói gì em không anh
E: Tốt em, hihi
C: Xạo ghê không, thôi anh nghỉ ngơi đi nha
E: Ok em, em và Ngọc cũng vậy nha
C: Dạ anh

Em cúp máy rồi hỏi thằng Quân:

E: Xong chưa mày
Q: Rồi mày, thôi tao về nha, đói quá
E: Ừ về đi, cảm ơn mày nhé
Q: Ok mày, Quỳnh anh về nhé
Quỳnh: Dạ anh
E: Thôi anh vào nha
Quỳnh: Dạ, có gì la lên nha anh
E: Ok em

Em về phòng xong tắm sơ rồi cũng đi ngủ, bữa đó em nói thật luôn chứ nằm xuống em ngủ liền luôn các bác ạ, rất là mệt mỏi luôn, em tính gọi cho thằng Toàn mà quên mất rồi chả biết nó thế nào nữa, không biết Uyên chăm nó thế nào rồi….

Leave a Reply

  Subscribe  
Notify of